Thí Dụ Về: Người Giàu Dại Dột

“Thí Dụ Về Người Giàu Dại Dột”
KT: Luca 12:13-21
MSNC Hoàng Ngọc Kha

“Nhưng Đức Chúa Trời phán với anh ta: ‘Hỡi kẻ dại! Chính đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại; vậy của cải ngươi đã dự trữ sẽ thuộc về ai? Ai thu trữ của cải cho mình mà không giàu có nơi Đức Chúa Trời thì cũng như vậy.” (c.20-21)

Ý chính của phần Kinh thánh nói đến thái độ của chúng ta đối của cải, hay cách chúng ta sử dụng của cải, và chúng ta cần phải đề phòng về mọi thứ tham lam.

1. ĐỀ PHÒNG VỀ SỰ THAM LAM (c.13-15)
a. Bản tánh con người tham lam (c.13-14)
b. Của cải vật chất không đem lại sự sống đời đời (c.15)

2. THÍ DỤ VỀ SỰ THAM LAM (c.16-20)
a. Người giàu có đám ruộng rất được mùa.
b. Anh ta quyết định.
c. Anh ta hưởng thụ.
d. Anh ta không có quyền làm chủ sự sống của chính mình.
e. Sự sai trật của anh ta.

3. HẬ QUẢ CỦA SỰ THAM LAM (c.21)
a. Giàu có cho chính mình sẽ bị hư mất.
b. Giàu có cho Chúa sẽ được sự sống đời đời.

ÁP DỤNG:
 – Tham lam là tội. Tham lam sẽ hủy hoại sự liên hệ giữa chúng ta với Chúa và với anh em.
 – Tôi sẽ hết lòng tin cậy Chúa, và sử dụng tất cả của cải Chúa ban cho làm vinh hiển danh Ngài.
 – Giàu có thật là thỏa lòng, là tin kính Chúa. Tôi sẽ ưu tiên cho Chúa trước, kế đến là anh em mình, rồi sau đó mới tới chính mình.

CÂU HỎI TRÁCH NGHIỆM TẤM LÒNG:
 – Tôi hiểu như thế nào về những điều Chúa ban cho tôi? Của tôi hay là của Chúa?
 – Tôi là người rời rộng hay là người hà tiện?
 – Tôi là người thu trữ hay ban phát?
 – Tôi là người quản gia hay là người làm chủ của cải tiền bạc?

Bài giảng hằng tuần tại Hội Thánh Tin Lành San Bernardino ngày 15 tháng 10 năm 2017